Kỳ thi tuyển sinh Đại học Nghệ thuật Tự do năm 2013

Giao dục va đao tạo

Kỳ thi đại học năm học 2012-2013
Kiểm tra: Ngôn ngữ – May mắn

Thời lượng kiểm tra: 180 phút (không kể thời gian trình bày chủ đề)
————————————————————————————

Phần chung cho tất cả khách hàng (5,0 điểm)

câu tôi (2,0 điểm)

Nêu ngắn gọn tính đa dạng và thống nhất của phong cách nghệ thuật Hồ Chí Minh.

câu 2 (3,0 điểm)

Giống như một ngọn núi vô hình, sự vô trách nhiệm của cá nhân có thể ăn mòn toàn xã hội.

Từ những suy nghĩ trên, anh / chị hãy viết một bài văn ngắn (khoảng 600 chữ) trình bày suy nghĩ của mình về tinh thần trách nhiệm và thói vô trách nhiệm của con người hiện đại.

Phần (5,0 điểm)

Thí sinh chỉ được làm một trong hai câu (câu III.a hoặc III.b).

Mục III.a. Theo chương trình chuẩn (5,0 điểm)

Bạn nghĩ gì về hai câu thơ tiếp theo?

Gió cuốn theo gió, mây bay theo mây.
Nước buồn hoa ngô đồng nằm.
Con tàu của ai đã neo đậu trên sông trăng?
Bạn có muốn tiếp tục chở trăng đêm nay?

(Đây thôn Vĩ Dạ – Hàn Mặc Tử, Ngữ văn 11, tập 2, NXB Giáo dục, 2008, tr. 39)

Những lớp mây cao đẩy những ngọn núi bạc ra xa,
Little Winged Bird: Bóng tối của Chạng vạng.
Lòng quê xao xuyến theo nước,
Ngay cả hoàng hôn không khói cũng là chai nước hoa.

(Tràng Giang – Huy Cận, Ngữ văn 11, tập 2, NXB Giáo dục, 2008, tr. 29)

Mục III.b. Trong Chương trình Nâng cao (5,0 điểm)

Bạn nghĩ gì về hai câu thơ tiếp theo?

(…) Dagang chảy như áng tóc trữ tình, chân tóc ẩn hiện trong mây trời Tây Bắc, tháng hai hoa nở, khói núi Múa đốt cháy cánh đồng xuân. Tôi say mê ngắm mây xuân bay trên sông, xuyên qua mây thu nhìn xuống vùng biển Songdae. Vào mùa xuân, dòng suối có màu ngọc bích, nhưng nước sông Songda không phải là màu xanh của loài trai Gamgang và Rogang. Mùa thu, nước sông Dagang đỏ như da người bầm vì rượu, đỏ như màu ai oán (…)

(Người lái đò sông Đà – Nguyễn Tuân, Ngữ văn 12 nâng cao, tập 1, NXB Giáo dục, 2009, tr 157)

(…) Từ Tuân đến đây, sông Hương vẫn chảy theo tiếng vang của Trường Sơn, băng qua khe sâu dưới chân núi Ngọc Trản, nơi màu nước xanh thẫm, từ đó chảy giữa hai hùng vĩ. Lúc nào bạn cũng có thể nhìn thấy những dòng sông phẳng lặng và những con thuyền nhỏ như con thoi, như những pháo đài với những điểm cao đột ngột như Vọng Cảnh, Tam Thai, Lưu Báo. Những ngọn đồi này tạo ra những mảng phản chiếu đầy màu sắc trên bầu trời phía Tây Nam thành phố. Như người Huế vẫn thường miêu tả, “sớm xanh, trưa vàng, chiều tím” (…)

(Ai đã đặt tên cho bài giảng? – Hoàng Phủ Ngọc Tường, Ngữ văn 12 nâng cao, tập 1, NXB Giáo dục, 2009, tr. 179)

Để biết thêm thông tin, hãy xem bài viết Dữ liệu lớn

.

Back to top button